Posts mit dem Label Ti Nan Cong San werden angezeigt. Alle Posts anzeigen
Posts mit dem Label Ti Nan Cong San werden angezeigt. Alle Posts anzeigen

Montag, 23. November 2015

Biến cố Ban mê Thuột: 10/3/1975

TRỐN…
Nguyễn Ngọc Vỵ
Lời giới Thiệu: Tác giả là cựu Phó Tỉnh trưởng Hành Chánh tỉnh Darlac vào thời gian cộng sản tấn công Ban Mê Thuột tháng 3 năm 1975. Ông là người làng Bác Trạch, Kiến Xương, Thái Bình. Cha Ông bị đấu tố, sau chết trong tù năm 1955. Năm sau, mẹ chết vì buồn khổ và bệnh, nhưng mãi 25 năm sau ông mới biết. Ông cho biết nội dung bài viết hoàn toàn thực 100% : “Không phải là nhà văn, càng không phải là sử gia, tôi không coi đây là một tài liệu quan trọng hay có tính cách văn chương. Thực tế chỉ là một bài viết ghi lại những gì tôi thực sự biết, nghe, chứng kiến hay đã gánh chịu. Tôi muốn viết để sau này cho con cháu biết chuyện”.
Sau 35 năm ra khỏi nước, giờ đây, ngồi trên đất Hoa Kỳ… ghi lại đôi dòng về biến cố “Ban Mê Thuột” (3/75), khởi sự cho cái nhục ‘thất thủ Miền Nam’, nghĩ tới lời ai đó: “Cao nguyên là miền đất chiến lược, ai chiếm được ‘Cao nguyên’ sẽ… kiểm soát cả Việt Nam”, thấy không sai.

Samstag, 21. November 2015

Vàng rơi không tiếc

Đào Vũ Anh Hùng

lonKhangChienTiền nhận từ bàn tay khô héo của bà mẹ già nua sống buồn phiền lạc lõng nơi đồng đất nước người muốn mau chóng trở về chết trong lòng đất quê nhà yêu dấu. Của em bé thơ ngây nhịn miếng cơm chim mong về hưởng lại tình thương nội ngoại. Của con mong gặp lại cha, vợ mong gặp lại chồng. Của những người sầu héo nhớ thương người, bạn bè mong cứu bạn bè tù tội trong gông cùm cộng sản…

Freitag, 20. November 2015

Việt Tân, chiếc bóng dài 30 năm.



( Bài viết này được viết lại sau khi có những stt trao đổi trong một nhóm kín  về  hoạt động công tác Nhân quyền , liên quan đến tổ chức chính trị Việt tân . Xét thấy  cần cho  sự tìm hiểu của nhiều anh chị em đang hoạt động  cho nhân quyền  trong và ngoài nước , tôi hiệu chỉnh lại từ các  bình luận của tôi và chuyển lên trang fB công khai . Vừa là một sự chia sẻ thông tin , vừa là để tránh những ngộ nhận rằng tôi lôi kéo một số anh chị em  vào group riêng để … đánh phá VT ! VT là một tổ chức chính trị có tham vọng giải phóng /chuyển đổi đất nước . Trong vị trí ấy , đương nhiên  phải chịu những  sự nghị luận của công chúng .Gọi sự nghị luận ấy là hành vi đánh phá, ít nhiều , đã  là việc tự  hạ thấp đi nhân cách chính mình ).

Freitag, 1. Mai 2015

Người Việt hải ngoại kỷ niệm 40 năm biến cố 30/4


60,000 nơ vàng vinh danh những người hy sinh trong chiến tranh Việt Nam được cột trên hàng rào xung quanh hàng không mẫu hạm USS Midway ở San Diego, ngày 26/4/2015.

40 năm sau khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt, người Việt hải ngoại đã có cuộc sống ổn định tại các quốc gia đã từng cưu mang họ trong những ngày đầu trên bước đường tỵ nạn. Nghệ sĩ Nam Lộc, tác giả của bản “Saigon ơi! Vĩnh biệt”, một nhạc phẩm đã đi vào lòng người vì diễn tả đúng tâm trạng của người Việt Nam tỵ nạn cộng sản sau biến cố 30 tháng Tư, chia sẻ cảm nghĩ của ông về sự kiện đổi đời này.

TNS Canada lên án Việt Nam 'chối cãi sự thật' lịch sử 30/4

30.04.2015

Một Thượng nghị sĩ Canada mạnh mẽ lên án chính phủ Việt Nam ‘nói dóc’, ‘chối cãi sự thật’ về lịch sử ngày 30/4/1975.

Phát biểu của nhà lập pháp gốc Việt Ngô Thanh Hải, tác giả đạo luật ‘Hành trình tới tự do,’ trong cuộc phỏng vấn với VOA Việt ngữ hôm nay là phản hồi chính thức đối với chỉ trích của Hà Nội về việc Canada thông qua luật này hôm 23/4.

Luật được thông qua giữa lúc đánh dấu 40 năm chiến tranh Việt Nam kết thúc quy định trên cả nước Canada, hằng năm, ngày 30/4 sẽ được biết đến như là ‘Ngày Hành trình đến Tự do’, một ngày lễ tưởng niệm nhưng không phải là ngày nghỉ lễ chính thức.

Mittwoch, 29. April 2015

Hình ảnh ngày 30 tháng 4 của 40 năm trước: Hãy nhìn những gì người Cộng Sản làm

Ðối với người Cộng Sản Việt Nam, 30 tháng 4 là ngày Ðại Thắng. Nhưng trong tâm tư của hầu hết người Việt hiện nay, 30 tháng 4 là ngày "Ðại Bại" của cả một dân tộc trước một chủ nghĩa Ngoại lai Cộng Sản.

Nó không thể nào gọi là "Ðại Thắng "được khi sự chiến thắng đó được xây thành "núi Xương Sông Máu" của 10 triệu người cùng một dân tộc, dân tộc Việt Nam. Cho dù có khác nhau bằng ý thức hệ đi nữa.

Sự Ðại Thắng không thể có được khi máu và xác chết vẫn tiếp tục xảy ra sau ngày 30 tháng 4, khi đất nước được gọi là Thống Nhất.

Thống Nhất được không ? khi người VN tiếp tục chết sau ngày 30 tháng 4, chết trên biển, trong rừng trên đường vượt biên, chết trong trại cải tạo, chết qua các vụ đấu tố.

Donnerstag, 5. Februar 2015

Chợ chồm hổm

Đến New Orleans, thăm làng Versailles, nơi tập trung người Việt định cư đông nhất của Tiểu bang Louisiana mà không ghé qua chợ Chồm Hổm thì chưa thể gọi là đã biết gần hết sinh hoạt của người Việt tại New Orleans.
Từ giữa năm 75, hội Từ thiện Công giáo Mỹ đã bảo trợ lần đầu hàng chục gia đình người Việt tị nạn định cư tại New Orleans, một thị trấn thuộc về miền Đông Nam nước Mỹ . Họ là những người lập nghiệp đầu tiên tại Hoa Kỳ sau khi miền Nam thất thủ.

Freitag, 19. September 2014

Nhìn lại cuộc di cư 1954 -1955

                                                                                                 Nguyễn Văn Lc

Một vài chứng từ của những người đã di cư vào miền Nam

H
ình: Kiều Chinh

 “Là con út trong ba anh chị em, tôi được bố thương nhất. Suốt thời niên thiếu, tôi chi biết có bố. Bố tôi quyết định vào Nam. Nhưng đêm trước ngày ra đi, anh tôi bỏ nhà trốn ra khu theo phong trào thanh niên cứu quốc. Anh Lân là con trai duy nhất của bố, năm đó mới 20 tuổi. Sáng hôm sau, chỉ còn hai bố con ra phi trường Bạch Mai, Hà Nội. Hàng ngàn người già trẻ lớn bé nằm ngồi la liệt dưới nắng cháy, chờ đợi đển được lên máy bay di cư vào Nam. Mãi tới cuối ngày mới tới lượt bố con tôi. Bố đẩy tôi lên máy bay rồi bất ngờ nói: con vào Nam trước, bố ở lại tìm anh Lân rồi sẽ vào sau. Tôi la khóc cố nhào ra với bố, nhưng bị đám đông xô lấn đẩy lui. Cửa máy bay đóng xập xuống. Đó là lần cuối, tôi được nhìn thấy bố. Lần đầu xa bố, lần đầu xa nhà, lần đầu đi máy bay. Tôi ngồi co rúm trên sàn máy bay vận tải nhà binh Pháp, suốt chuyến bay nôn oẹ khóc sướt mướt giữa đám người chen chúc ngột ngạt... Tôi chờ bố từng giờ. Hy vọng mỏng dần...Tôi đếm từng ngày cho tới buổi phát thanh cuối cùng của đài Pháp Á loan tin thời hạn 300 ngày đã hết...Tôi òa khóc. Bức màn tre đã xập xuống, chia đôi đất nước ngăn cách bố con tôi. Năm mươi năm sau cuộc di cư đã qua. Bố tôi đã chết. Anh tôi đã chết. Nhiều người di cư thời năm mươi năm trước đã ra đi vĩnh viễn.Thế hệ tôi cũng sắp ra đi.