1Đèn Cù - Chương 1 - Trần Đĩnh
2Đèn Cù - Chương 2 - Trần Đĩnh
3Đèn Cù - Chương 3 - Trần Đĩnh
4Đèn Cù - Chương 4 - Trần Đĩnh
5Đèn Cù - Chương 5 - Trần Đĩnh
6Đèn Cù - Chương 6 - Trần Đĩnh
7Đèn Cù - Chương 7 - Trần Đĩnh
8Đèn Cù - Chương 8 - Trần Đĩnh
9Đèn Cù - Chương 9 - Trần Đĩnh
10Đèn Cù - Chương 10 - Trần Đĩnh
11Đèn Cù - Chương 11 - Trần Đĩnh
12Đèn Cù - Chương 12 - Trần Đĩnh
13Đèn Cù - Chương 13 - Trần Đĩnh
14Đèn Cù - Chương 14 - Trần Đĩnh
15Đèn Cù - Chương 15 - Trần Đĩnh
16Đèn Cù - Chương 16 - Trần Đĩnh
Samstag, 11. Oktober 2014
Đèn Cù - Trần Đĩnh
Freitag, 3. Oktober 2014
Giấc mơ Hong Kong
Kính Hòa, phóng viên RFA
2014-10-02
Joshua Wong Chi-Fung, người
sáng lập nhóm Scholarism, nói chuyện với người biểu tình tại Hồng Kông vào ngày
02 tháng 10 năm 2014
Cảm xúc
Cuộc cách mạng đòi dân chủ ở Hồng Kong đi nhanh hơn dự kiến
của rất nhiều người và nó thực sự truyền cảm hứng cho những người đang theo đuổi
cái khát vọng dân chủ ở người Việt Nam như tôi. Nó là một phòng trào tôi nghĩ rằng
khiến rất nhiều người trẻ không chỉ là những người theo đuổi phong trào dân chủ
suy nghĩ mà tôi đặc biệt tin rằng các bạn trẻ ở Việt Nam sẽ nhìn vào để nghĩ về
mình và nhìn về tương lai đất nước Việt Nam.
Đó là phát biểu của chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, cũng là
blogger Mẹ Nấm về những gì đang diễn ra tại Hong Kong. Tin tức và xúc cảm về cuộc
biểu tình của sinh viên Hong Kong tràn ngập các trang blog tiếng Việt trong những
ngày đầu thu này. Blogger Song Chi viết rằng:
Vốn có một niềm ác cảm chung với chế độ độc tài toàn trị ngạo
mạn của Trung Quốc, những người VN yêu thích tự do, dân chủ lập tức bày tỏ sự
khâm phục, ngưỡng mộ đối với tinh thần dũng cảm, cách tổ chức biểu tình đầy
khoa học, sự đoàn kết của sinh viên, học sinh và người dân Hong Kong.
Mittwoch, 1. Oktober 2014
Những cái chết tức tưởi của nhà văn, chuyện bây giờ mới kể
Thái Doãn Hiểu
Cách mạng Văn hóa ở Trung quốc thực chất là một cuộc
thanh trừng phe phái khốc liệt chưa từng có nếu đem so với Tần Thủy hoàng. Mười
triệu nạn nhân đã chết thảm dưới tay “người cầm lái vĩ đại” Mao Trạch Đông.
Theo trưng cầu dân ý toàn Trung Quốc thì ông ta có 7 phần tội 3 phần công. Lấy
Tần Thủy hoàng làm thần tượng, Mao đã thống nhất được Trung nguyên, nhưng xài tốn
xương máu Dân Trung Hoa đến 60 triệu nhân mạng, trong đó chưa kể đến 39 triệu
người chết đói trong phong trào đại nhảy vọt cuối thập niên 50 của thế kỷ trước.
Có hai cái chết thương tâm nhất là của Chủ tịch nước
Lưu Thiếu Kỳ và Nhà văn lớn Lão Xá. Tôi có theo dõi rất sát và kỹ những ngày tận
số của hai ông.
Ông Lưu Thiếu Kỳ và phu nhân bà Trương Quang Mỹ là
người cách mạng chân chính, nhân hậu theo đánh giá của Chủ tịch Hồ Chí Minh,
người đã sang thăm Việt Nam và được nhân dân ta tôn kính. Ông bị Mao Trạch đông
chụp cho cái mũ “tên lãnh đạo cao cấp chủ trương đi con đường tư bản chủ nghĩa
trong đảng”. Ông Lưu bị hành hạ đấu tố, tra tấn, bỏ đói hàng mấy tháng trời,
thân bại danh liệt.
MỘT GIẢ THUYẾT VỀ NGUỒN GỐC NGƯỜI VIỆT DỰA TRÊN BẰNG CHỨNG NHÂN CHỦNG HỌC PHÂN TỬ
Đặt vấn đề:
Tìm về cội nguồn là nhu cầu tự thân của con người. Chính vì vậy nhiều thế hệ người Việt Nam đã cố gắng đi tìm nguồn gốc dân tộc trên nhiều góc độ như truyền thuyết, ngôn ngữ, sử sách, dân tộc học, khảo cổ… Tuy nhiên cho đến nay, chưa thấy những cố gắng tìm tòi dựa trên bằng chứng phân tử và di truyền học, cơ sở của ngành nhân chủng học phân tử. Đó là một khiếm khuyết lớn, vì theo nhà di truyền học Spencer Wells, từng lãnh đạo Dự án bản đồ gien của Hội địa lý quốc gia Mỹ, “cuốn lịch sử vĩ đại nhất từng được viết là cuốn ẩn giấu trong ADN của chúng ta”1. Bài viết này dùng các bằng chứng nhân chủng học phân tử trong hai mươi năm qua và phát hiện năm 2012 về nguồn gốc mới của lúa nước thuần hóa để đưa ra một giả thuyết mới về nguồn gốc người Việt. Theo đó người Việt là hậu duệ của những người đã tới Việt Nam từ 45.000 - 30.000 năm trước, và cùng với các cư dân Đông Nam Á khác, họ chính là nguồn gốc chủ yếu của cư dân Đông Á.
Trần Dần – Ghi chép về Cải cách Ruộng đất ở Bắc Ninh 1955-1956
Phạm Thị Hoài biên soạn
Sau đợt „vi phạm kỉ luật“ lần thứ nhất và bị giam kiểm
thảo từ 13/6 đến 14/9/1955 [1], nhà thơ Trần Dần được cử đi dự hội nghị tổng kết đợt 4 và
tham quan Cải cách Ruộng đất đợt 5 tại Bắc Ninh, đợt cuối cùng của cuộc cách mạng
„long trời lở đất“ ở nông thôn Việt Nam sáu mươi năm trước.
Phổ biến với tên gọi
„đi thực tế“, đó là hình thức đưa các văn nghệ sĩ và trí thức vào „thực tế cách
mạng“ của công nhân, nông dân và binh sĩ, trụ cột của liên minh quần chúng cách
mạng dưới sự lãnh đạo của Đảng, để thúc đẩy và củng cố „giác ngộ giai cấp“ của
tầng lớp trí thức, vốn được gắn với ý thức hệ tiểu tư sản, hay dao động và thiếu
„tinh thần cách mạng triệt để“. Không chỉ riêng Trần Dần đi thực tế. Trong cuốn
sổ ghi chép năm 1955 của mình, ông ghi: „Hoàng Yến [2] than phiền: Mình đi CCRĐ. Ai thấy mình cũng thành kiến là
mình đả Tố Hữu, đả Trung uơng. Thành thử khó làm ăn quá.“ Ngày 2/11/1955, ông
ghi: „Trước khi đi, Văn Phác [3] họp một số anh em, những Văn Cao, Lương Ngọc Trác [4], [...], Đỗ Nhuận để dặn dò. Văn Cao: Tôi thấy đi có lợi lắm,
[...] dĩ nhiên là lợi lắm. Trước kia đồng chí Trần Dần hay tự do sinh hoạt, tôi
lo nhỡ ra đồng chí Trần Dần lại khuyết điểm thì bỏ mẹ chúng mình. [...]“
Những lừa đảo lịch sử của Hồ Chí Minh và Ðảng Cộng Sản Việt Nam
Cao-Đắc Tuấn (Danlambao)
Tóm lược: Hồ Chí Minh và Đảng
cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) làm nhiều vụ lừa đảo lịch sử để gạt dân
Việt Nam. Từ khi Hồ chết, ĐCSVN tiếp tục trò lừa đảo với những lời
nói láo và dối trá vô nhân đạo để bao che những hành vi vô đạo đức
và tội phạm hoặc đánh bóng hình ảnh mình cho mục tiêu tẩy não và
nhồi sọ. Bài này phơi bày mười sáu hành động lừa đảo bởi Hồ và/
hoặc ĐCSVN trong nỗ lực họ sửa đổi lịch sử cho lợi lộc cá nhân từ
năm 1930 cho đến 2014. Những vụ lừa đảo lịch sử này có hậu quả tàn
phá trên người dân Việt, nhất là trẻ em.
"Một quốc gia mà không biết
mình là gì ngày hôm qua, không biết mình là gì ngày hôm nay." Woodrow
Wilson (1856 - 1924), Tổng thống Hoa Kỳ thứ 28.
Những từ dùng sai trong ngôn ngữ tiếng Việt
Trong ngôn ngữ giao tiếp và hành chính của
người Việt chúng ta hiện nay, nhiều từ đã bị sử dụng không chính xác, bị biến
nghĩa hoặc ghép từ một cách kệch cỡm. Điều này thể hiện tư duy tạm bợ và tinh
thần thiếu trách nhiệm trong sử dụng ngôn từ. Việc đưa ra những khái niệm không
chính xác này tạo thành một thói quen chấp nhận sự mù mờ trong định nghĩa từ, dễ
gây hiểu lầm và tranh cãi, khiến cho văn bản kém tính chính xác. Đây là một bài
chúng tôi sưu tầm, liệt kê các trường hợp sử dụng từ sai trong tiếng Việt hiện
nay.
1.- Sai vì không hiểu nghĩa gốc Hán Việt.
CHUNG CƯ. Từ kép nầy được thành lập theo
văn phạm Hán Việt ví tính từ đứng trước danh từ cho nên cả 2 từ phải đều là Hán
Việt. Thế mà từ chung Hán việt không có nghĩa là chung chạ mà có nghĩa là cuối
cùng. Vậy chung cư 終居 không
phải là nơi nhiều người ở chung mà là nơi ở cuối cùng, tức là mồ chôn hay nghĩa
địa. Vậy phải đổi từ chung cư thành chúng cư 衆居 thì mới ổn.
PHẢN TỈNH – PHẢN KHÁNG:Thực hay Hư (Minh Võ):
PHẢN TỈNH – PHẢN KHÁNG:Thực hay Hư (Minh Võ):
“Không gì che dấu mà không bại lộ,
không gì kín ẩn mà sẽ không bị thấu biết”
Một bạn đọc ở Santa Ana, sau khi đọc bài “Tướng Cộng
Sản hồi hưu Trần Độ chống đảng hay muốn cứu đảng” đăng trên nguyệt san Hiệp Nhất
số tháng 3 năm 1999 (1), đã gọi tôi bảo hãy tìm đọc bán nguyệt san Văn Nghệ
Tiền Phong số mới nhất vừa ra đề 1-15 tháng 4, 1999 trong đó cũng có người viết
về Trần Độ đấy. Tôi đã từng nghe nói VNTP là tờ báo có nhiều cây viết cứng cựa,
với lập trường chống cộng rõ rệt không khoan nhượng, đã đứng vững gần một phần
tư thế kỷ ở hải ngoại. Trong số báo đầu tháng 4 này tác giả Tầm Nguyên đã đề tựa
bài viết của ông: “Viên Tướng VC Về Hưu Trần Độ vuốt đuôi đảng”. Trong bài báo
ông đã gọi Dương Thu Hương là “nhà văn cái”, Bùi Tín là “con thò lò”. Nguyên mấy
nhóm từ “vuốt đuôi đảng”, “nhà văn cái”, “con thò lò” được dùng đủ cho thấy tác
giả coi ba người này chẳng ra gì, lời nói của họ đối với ông chỉ là trò bịp bợm
do đảng mớm cho mà thôi.
Montag, 29. September 2014
Đỉnh Cấp Lưu Manh trong Cung Ðình Ðỏ : Hồ Chí Minh
Nhân vật Việt cộng số 1:
Hồ Chí Minh (1890-1969)
Một người như thế, mà lịch sử Việt Nam sẽ không bao giờ quên lãng được, chính là ông Hồ.
Cứ tạm cho năm sinh 1892, do chính Hồ khai trong đơn xin học Trường Thuộc Ðịa (école Coloniale) năm 1911, là đúng, thì cậu thanh niên 19 tuổi, học không hay cày không biết đó, ở trong hoàn cảnh chật hẹp của một thuộc địa, không thể có tương lai, bằng cứ vào chính cụ phó bảng thân phụ cậu (cũng lại theo lời khai của cậu) còn lận đận vì miếng cơm manh áo. Cậu đành phiêu lưu mạo hiểm, làm bồi tàu sang mẫu quốc, với mục đích làm quan tắt, cộng tác với nhà nước bảo hộ, mưu cầu công danh, chớ không hề ái quốc ái quần gì.
Đỉnh Cấp Lưu Manh trong Cung Ðình Ðỏ : Lê Ðức Thọ
NHÂN VẬT VIỆT CỘNG Số 3:
LÊ ÐỨC THỌ (1911-91)
Tên thật là Phan Ðình Khải, người làng Ðịch Lễ, tổng
Ðồng Phù, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Ðịnh, con hương chức Phan Ðình Quế và bà Ðinh
Thị Hoàng.
Thọ có học vài năm trung học cấp I tại trường Thành
Chung Nam Ðịnh (école Primaire Supérieure de Namdinh), cùng thời với Trường
Chinh, tham gia bãi khóa xin ân xá cho cụ Phan Bội Châu cũng như truy điệu cụ
Phan Chu Trinh (1925-26), bị đuổi học, hoạt động cho cộng sản, từ 1931 đến
1945, bị bắt nhiều lần nên quen biết với các đảng viên cả Trung Nam Bắc.
Tháng 3, 1945, Nhật lật đổ Pháp, Thọ được ân xá. Ðầu
tháng 8, được Trường Chinh gọi lên Tân Trào tham dự hội nghị chuẩn bị lật đổ
chính phủ Trần Trọng Kim.
Năm 1949, Thọ được Hồ Chí Minh phái vào Nam, đại diện
Tổng Bộ Việt Minh. Năm 1950-51, Thọ phụ tá Lê Duẩn tổ chức Trung Ương Cục Miền
Nam. Trong dịp này, cũng có chính sách chỉnh đảng, Lê Duẩn ra Bắc khai báo. Thọ
lên nắm chức bí thư Trung Ương Cục Miền Nam.
Từ cuối thập niên 1950, với phương vị Trưởng Ban Tổ
Chức Ðảng, Thọ giúp đỡ đắc lực bí thư thứ nhất Lê Duẩn trong việc tranh chấp
quyền lực.
Abonnieren
Posts (Atom)


.jpg)




.jpg)